Du lịch

Vẻ hồn nhiên của trẻ em Tây Bắc

Mảnh đất Tây Bắc lôi cuốn biết bao du khách bởi vẻ kỳ vĩ của thiên nhiên, và cả nét hồn nhiên, ngây thơ của những đứa trẻ vùng núi.

Đến Tây Bắc vào giữa tháng 9 trong những ngày mưa triền miên băng qua khắp các cung đường đèo ngoằn nghèo, khúc khủy, hiểm trở vô cùng có lúc làm cho tôi cảm thấy sợ hãi và mệt mỏi. Ấy vậy dọc các con đường lại là nụ cười rạng rỡ đến bất ngờ của những đứa trẻ nơi đây.
Đến Tây Bắc vào giữa tháng 9, trong những ngày mưa triền miên, băng qua khắp các cung đường đèo ngoằn nghèo, hiểm trở, đôi lúc tôi cảm thấy sợ hãi và mệt mỏi. Nhưng cũng trên cung đường đó, tôi bắt gặp nụ cười rãng rỡ của những đứa trẻ.
Dọc các con đường đèo có rất nhiều trẻ em dân tộc ở đó. Những đứa trẻ mặt mũi nhem nhuốc vì nghịch, quần áo thì mỏng manh,lấm lem bùn đất trong cái se lạnh của núi rừng Tây Bắc. Chúng cứ dong duổi chơi trên những con đường đèo, tụ tập một nhóm lại với nhau, có đứa còn bé xíu đã mang theo cả em nhỏ trên lưng đi chơi cùng, mặc sức nô đùa.
Những đứa trẻ mặt mũi nhem nhuốc vì nghịch, quần áo mỏng manh, lấm lem bùn đất trong cái se lạnh của núi rừng. Chúng rong chơi trên những con đường đèo, tụ tập theo nhóm, có đứa còn bé xíu đã mang theo cả em nhỏ trên lưng đi chơi cùng.
Nét hồn nhiên trên gương mặt của những em bé Tây Bắc.
Nét hồn nhiên trên gương mặt của những em bé Tây Bắc.
Đi bộ suốt 30km đường đèo từ Quản Bạ đến Yên Minh để được hòa mình vào với thiên nhiên và con người nơi đây. Tôi như cảm nhận thêm được sự vất vả, cũng như sức sống kiên cường của những đứa con của núi rừng. Chúng rắn rỏi và khỏe mạnh đến lạ kì nhưng cũng thật ngây thơ và chất phát.
Đi bộ 30 km đường đèo từ Quản Bạ đến Yên Minh (Hà Giang) để được hòa mình vào với thiên nhiên và con người nơi đây, tôi cảm nhận thêm được sự vất vả, cũng như sức sống kiên cường của những đứa con của núi rừng. Chúng rắn rỏi và khỏe mạnh đến lạ kỳ, nhưng cũng thật ngây thơ và chất phác.
Lên đến đỉnh đèo bông cơn mưa kéo đến giăng kín núi rừng Yên Minh. Tôi co mình vào chiếc ô mang theo, băn khoăn những đứa trẻ đã đi bao xa để tới đó và chúng cứ ở ngoài trời như vậy bao lâu. Bởi tôi đã đi rất lâu mà không thấy ngôi nhà nào, có thì cũng thấp thỏm một vài căn ở sâu mãi trong. Chắc những đứa trẻ phải đi xa lắm để tới những con đường ấy.
Tôi lên đến đỉnh đèo Bông, cơn mưa kéo đến giăng kín núi rừng Yên Minh. Tôi co mình vào chiếc ô mang theo, băn khoăn những đứa trẻ đã đi bao xa để tới đó, và chúng cứ ở ngoài trời như vậy bao lâu. Lý do là tôi đã đi rất lâu mà không thấy ngôi nhà nào, hoặc chỉ có vài căn ở tít xa. Tôi đoán, chắc những đứa trẻ phải đi xa lắm để tới những con đường ấy.
Tiếp tục cung đường đưa tôi đến chợ phiên Đông Văn, ở đây tôi lại bị cuốn hút bởi vẻ đẹp mộc mạc của các em bé dân tộc. Có đứa tự dắt nhau đến, có đứa thì theo cha mẹ đến, tất cả chúng cứ từ ngơ ngác đến hiếu kì trước hàng hóa của phiên chợ. Những đôi mắt đen nháy, long lanh ngây ngô như những viên ngọc chưa bị mài rũa.

Tại chợ phiên Đồng Văn, tôi tiếp tục bắt gặp vẻ đẹp mộc mạc của các em bé dân tộc. Đứa dắt nhau đến, đứa đi theo cha mẹ. Chúng ngơ ngác đến hiếu kỳ trước hàng hóa của phiên chợ.

Ánh mắt ngơ ngác của “chú công an” nhí.
Mỗi lần dừng lại giữa một đám trẻ, tôi lại lấy kẹo cho các em. Mọi người cho bao nhiều đồ, chúng vẫn không thích bằng mấy cái kẹo. Có đứa bé hồn nhiên chạy đi để gọi thêm bạn hay em của mình tới để được chia phần.
Mỗi lần dừng lại giữa một đám trẻ tôi lại lấy kẹo cho chúng, lạ kì thay có cho chúng bao nhiều đồ thì chúng vẫn không thích bằng mấy cái kẹo, hồn nhiên nhất là có đứa bé chạy đi để gọi thêm bạn hay em của mình tới để được cho kẹo. Ngồi quây quần chơi cùng bọn nhỏ tôi cảm thấy thật vui và thoải mái như được trở về tuổi thơ của mình vậy.
Chơi cùng bọn nhỏ, tôi cảm thấy thật vui và thoải mái như được trở về tuổi thơ.
Thực sự mỗi chuyến đi là một trải nghiệm, đặt chân tới một vùng đất lạ dẫu chỉ trong thời gian ngắn nhưng mang đến cho chúng ta những cái nhìn, những cảm nhận mới mẻ. Đến với Tây Bắc lần này tôi thêm yêu mảnh đất này hơn, không chỉ vì thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng nơi đây. Mà còn vì những ánh mắt, nụ cười trẻ thơ đã in dấu sâu đậm trong tâm trí của tôi. Mong trở lại Tây Bắc một ngày không xa để lại một lần được sống trong kí ức tuổi thơ của mình.
Đến với Tây Bắc lần này, tôi thêm yêu mảnh đất này hơn, không chỉ vì thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng, mà còn vì những ánh mắt, nụ cười trẻ thơ đã in dấu sâu đậm trong tâm trí.

Tác giả bài viết: Oanh Kim Kim

BÀI MỚI ĐĂNG

TOP
ok