Nhân ái

Bố cụt tay chăm con ung thư máu trong nỗi đau đớn khôn nguôi

Vợ qua đời vì căn bệnh ung thư gan, liền sau đó anh bị tai nạn mất 1 cánh tay, rồi tiếp tục con trai phát hiện căn bệnh ung thư máu khiến gia đình kiệt quệ, rơi vào bế tắc. Không thể lao động được như trước, người đàn ông khốn khổ gắng gượng bám trụ vào hàng nước chè ở bến xe để bòn mót từng đồng bạc lẻ cho con đi truyền hóa chất.

Hình ảnh ấy, đập vào mắt chúng tôi cảm xúc nghẹn ngào và đắng ngắt… Đó là ông bố cụt bên tay đến tận khuỷu nhưng vẫn cố kẹp, với chiếc khăn giấy để lau nước mắt cho con hay vỗ về con để cậu bé bớt đi phần nào đau đớn đang hành hạ. Con trai anh là Nguyễn Thái Sơn, cậu bé có gương mặt sáng, thông minh và lanh lợi nhưng đôi mắt lại đang nhòe nhoẹt nước bởi em không chịu được cơn đau của việc vừa phải chọc tủy. Xót con, anh Thân (bố của em) chỉ biết cuống lên lo lắng với nỗi sợ hãi hằn cả trên gương mặt và cái giọng run run, sắp khóc.

Sơn phát hiện ung thư máu đã 3 năm nay nên em phải đến viện truyền hóa chất.
Sơn phát hiện ung thư máu đã 3 năm nay nên em phải đến viện truyền hóa chất.
Cậu bé đau đớn khi vừa phải chọc tủy.
Cậu bé đau đớn khi vừa phải chọc tủy.

Đứng nhìn anh chăm cháu, cả tôi và cán bộ của phòng Công tác xã hội của bệnh viện không khỏi xót xa bởi người đàn ông lóng ngóng, lại cụt một bên tay nên rất khó khăn trong các công việc. Ấy vậy nhưng anh vẫn cần mẫn, cố gắng tỉ mỉ từng chút một vì chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Trong cuộc chiến níu giữ lại mạng sống cho con, anh chỉ có một mình bởi người vợ thân yêu sớm đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan.

Mẹ mất vì ung thư gan, Sơn chỉ còn có bố chăm sóc nhưng bố lại cụt 1 bên tay do tai nạn.
Mẹ mất vì ung thư gan, Sơn chỉ còn có bố chăm sóc nhưng bố lại cụt 1 bên tay do tai nạn.
Mọi công việc chăm con, một tay anh Thân lo cả nhưng hết sức khó khăn.
Mọi công việc chăm con, một tay anh Thân lo cả nhưng hết sức khó khăn.

“Thấm thoắt cũng gần 3 năm chúng tôi ở đây chứng kiến cảnh bố con chăm nhau rồi. Ông bố thì tội quá vì cụt 1 bên tay, vợ cũng mất vì ung thư nên khi cậu bé Sơn bị bệnh thì chỉ có bố chăm con thôi. Sơn phát hiện bị Lơ xê mi cấp thể M5a từ năm 2014 và đến tháng 6/2017 thì tái phát lại. Hiện cháu đang điều trị hóa chất theo phác đồ với tiên lượng tương đối nặng mà gia đình thì neo người và khó khăn về kinh tế nên ở khoa ai cũng thương cho bố con cháu”. Là người điều trị trực tiếp cho cậu bé Sơn, bác sĩ Lê Thị Nguyệt – Khoa Máu trẻ em, Viện huyết học truyền máu TW không ngăn được cảm xúc lo lắng của mình đối với hoàn cảnh éo le của bố con Sơn trong những ngày đi viện.

Gương mặt buồn ảo não và nỗi đau thấm đến từng đường gân, thớ thịt nhưng tại phòng bệnh, anh Thân vẫn cứ gắng gượng để không bật khóc trước mặt chúng tôi. Anh kể vợ mất từ năm 2011 vì ung thư, rồi đến năm 2013 anh bị tai nạn cụt 1 bên tay, tiếp đó đến năm 2014 thì Sơn phát hiện bệnh sau những dấu hiệu sốt không rõ nguyên nhân. Ngày đó vội vã ôm con xuống Hà Nội, anh tưởng mình có thể chết ngay được khi bác sĩ cho biết con đã chính thức nhận án tử vì căn bệnh ung thư máu.

Thương con, anh bám trụ lấy quán nước chè ở bến xe Yên Bái để kiếm từng đồng cho con đi bệnh viện chữa trị.
Thương con, anh bám trụ lấy quán nước chè ở bến xe Yên Bái để kiếm từng đồng cho con đi bệnh viện chữa trị.
Sơn đau đớn và tủi thân vì cảnh đi viện của mình.
Sơn đau đớn và tủi thân vì cảnh đi viện của mình.

“Cho đến giờ anh vẫn còn ám ảnh và có cảm nhận rất rõ cái ngày mà hai bố con biết tin về căn bệnh ung thư của con. Thằng bé khi đó học lớp 5, nó không hiểu nhiều về bệnh nhưng vì mẹ cũng bị ung thư nên nó biết là mình cũng sẽ chết như thế. Nó khóc nhiều và ôm lấy bố khiến anh chẳng biết làm sao cả” – Anh Thân ngậm ngùi tâm sự.

Không lao động được như trước, vợ không còn, 1 nách anh chăm lo cho cả 3 đứa con, trong đó Sơn lại bị bệnh hiểm nghèo nên để tồn tại, anh bám trụ ở cổng bến xe Yên Bái với hàng nước chè nhỏ kiếm vài ba chục nghìn mỗi ngày cho con đi chữa bệnh. Nghĩ đến các con, rồi lại nghĩ đến phận mình, anh bảo không có đường rút, cũng không được mệt mỏi vì mình có mệnh hệ gì hay chỉ tạm thời dừng chân thôi là sự sống của con bị đe dọa rồi.

Trong những giọt nước mắt của em còn có cả sự tủi thân vì mẹ không còn, bố lại tàn tật.
Trong những giọt nước mắt của em còn có cả sự tủi thân vì mẹ không còn, bố lại tàn tật.
Trong cuộc đua với tử thần, người bố tàn tật này lại càng đau đớn khi chứng kiến cảnh con vật vã.
Trong cuộc đua với tử thần, người bố tàn tật này lại càng đau đớn khi chứng kiến cảnh con vật vã.

Câu chuyện với anh cứ thế miên man khi bên cạnh cậu bé Sơn vẫn đang đau đớn. 3 năm chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo, em chẳng còn lạ nữa với những chai hóa chất hay những lần chọc tủy… Nhưng sao nó vẫn đau, đau đến thấu tận tim gan cậu bé. Có lẽ bởi trong những giọt nước mắt kia còn có phần em khóc vì tủi thân khi không còn mẹ, bố lại cụt tay mà vẫn phải cố bám trụ lấy hàng nước để kiếm từng đồng cho em đi viện.

Tác giả: Thiên Ân

Nguồn tin: Báo Dân trí

BÀI MỚI ĐĂNG

TOP
ok